Thứ Sáu, 1 tháng 1, 2016

QUÊN CÀI CỬA VÔ THƯỜNG



Ngồi trên vũng nắng chớm đông
Gió xõa tóc lên chiều rũ rượi
Em đưa bàn tay hong mùa
Sờ lên trái tim chồng chênh nỗi nhớ

Cây cau già ngủ mơ
Ngọn trầu đương xanh thì con gái
Em già nua ngồi quết vôi nhuộm tình
Kiễng chân mình
Nhổ cọng thời gian trên mái đầu hôm qua bạc thếch
Anh trùng triềng trôi phía mùa vương

Ngày em quên cài then cửa vô thường.   

Quê hương 28/11/2014

0 nhận xét:

Đăng nhận xét